<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
	<channel>
		<title>Website Nguyen Van Long</title>
		<link>http://longcong.ucoz.com/</link>
		<description>Blog</description>
		<lastBuildDate>Fri, 27 Feb 2009 08:19:13 GMT</lastBuildDate>
		<generator>uCoz Web-Service</generator>
		<atom:link href="https://longcong.ucoz.com/blog/rss" rel="self" type="application/rss+xml" />
		
		<item>
			<title>Sinh viên và... tàu chợ</title>
			<description>&lt;TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=&quot;100%&quot; border=0 valign=&quot;top&quot;&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=clsHotTD1 vAlign=top&gt;Sinh viên và... tàu chợ&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=clsBreakTable&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD style=&quot;PADDING-LEFT: 4px&quot; vAlign=top align=left width=&quot;100%&quot;&gt;
&lt;TABLE height=188 cellSpacing=0 cellPadding=0 width=250 align=left border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG title=&quot;Xem hinh dung kich co&quot; style=&quot;CURSOR: hand&quot; onclick=openImageNews(this,300,400) height=188 src=&quot;http://longcong.ucoz.com/btdhqghn/vietnamese/c1473/c1475/2006/06/n10466/sapa2002%20(7)%20copy.jpg&quot; width=250 border=0&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;
&lt;P class=clsDetailShort align=left&gt;Có một chuyến tàu xuất phát từ ga Long Biên lúc 14 giờ 20 phút không chỉ làm cho nhiều người phải ngạc nhiên vì cái giá “vô cùng hấp dẫn” của nó mà còn vì rất nhiều điều thú vị trên suốt chặng đường chưa đầy 90 km…&lt;/P&gt;
&lt;P class=clsDetailNews align=left&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;&lt;STRONG&gt;&lt;EM&gt;Nhìn bảng giá vé tàu Thống Nhất, tôi thấy thương ch...</description>
			<content:encoded>&lt;TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=&quot;100%&quot; border=0 valign=&quot;top&quot;&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=clsHotTD1 vAlign=top&gt;Sinh viên và... tàu chợ&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=clsBreakTable&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD style=&quot;PADDING-LEFT: 4px&quot; vAlign=top align=left width=&quot;100%&quot;&gt;
&lt;TABLE height=188 cellSpacing=0 cellPadding=0 width=250 align=left border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG title=&quot;Xem hinh dung kich co&quot; style=&quot;CURSOR: hand&quot; onclick=openImageNews(this,300,400) height=188 src=&quot;http://longcong.ucoz.com/btdhqghn/vietnamese/c1473/c1475/2006/06/n10466/sapa2002%20(7)%20copy.jpg&quot; width=250 border=0&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;
&lt;P class=clsDetailShort align=left&gt;Có một chuyến tàu xuất phát từ ga Long Biên lúc 14 giờ 20 phút không chỉ làm cho nhiều người phải ngạc nhiên vì cái giá “vô cùng hấp dẫn” của nó mà còn vì rất nhiều điều thú vị trên suốt chặng đường chưa đầy 90 km…&lt;/P&gt;
&lt;P class=clsDetailNews align=left&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;&lt;STRONG&gt;&lt;EM&gt;Nhìn bảng giá vé tàu Thống Nhất, tôi thấy thương cho các bạn nhà xa, tận trong Thanh Hoá, Nghệ An trở vào. Mỗi lần về nhà, họ mất hàng chục, thậm chí hàng trăm nghìn cho chi phí đi lại. Trái lại, có một chuyến tàu xuất phát từ ga Long Biên lúc 14 giờ 20 phút không chỉ làm cho nhiều người phải ngạc nhiên vì cái giá “vô cùng hấp dẫn” của nó mà còn vì rất nhiều điều thú vị trên suốt chặng đường chưa đầy 90 km…&lt;/EM&gt;&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;&lt;STRONG&gt;Tám nghìn đồng cho... 80 km…&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Có lần, Thanh (Nghệ An) hỏi tôi về giá tàu Hà Nội - Thái Nguyên và câu trả lời đã làm cô nàng cực kỳ ngạc nhiên vì cái giá cực rẻ, cả đi cả về chưa mất đến 20.000 đồng. Thực ra thì cái giá đó là dành cho sinh viên, những người sử dụng thẻ ưu đãi. Còn người bình thường đi từ ga đầu tiên tới ga cuối cùng thì mất nhiều hơn một chút - 11.000 đồng.&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Không chỉ có Thanh mà rất nhiều bạn nhà xa, tận trong Nghệ An, Hà Tĩnh trở vào hoặc mãi trên Lào Cai, Sơn La đều tỏ ra ngạc nhiên như thế khi tôi nói giá tàu về quê mình.&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Giá tàu mà họ thường đi, đã bao gồm cả thẻ ưu đãi ít nhất cũng phải từ 30.000 đồng/vé/lần. Cái giá kia đối với họ chỉ là... trong mơ. Vì thế mà Dung (Quảng Trị) từng thốt lên: “&lt;EM&gt;Tàu về nhà tao mà rẻ thế, chắc cuối tuần nào tao cũng về&lt;/EM&gt;”. Dung nói vậy vì cả năm bạn “chỉ được về nhà 2, 3 lần vào các dịp lễ, Tết, không chỉ do hạn chế thời gian mà còn cả bởi chi phí đi lại khá đắt đỏ. Mỗi lần đi, về cũng mất hơn 200.000 đồng. Sinh viên mà, sót ruột lắm...&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Còn Tố Nga (Yên Bái) thì chắc do “ghen tỵ” nên chép miệng: “&lt;EM&gt;Cái giá cứ như cho không người ta ấy. Mà nói chung thì tiền nào của nấy thôi&lt;/EM&gt;…”, rồi cô nàng cười đầy khoái trá. Có lẽ nhận định của Nga cũng không phải là không có lý vì chặng đường có hơn 80 km mà phải đi mất 3 tiếng đồng hồ, con tàu mới đến được ga cuối cùng, theo nhận xét vui của một cậu bạn tôi là “&lt;EM&gt;chẳng may mà tàu gặp sự cố như tàu S1 hồi trước thì với tốc độ đó cũng chẳng hề hấn gì&lt;/EM&gt;”. &lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Hành khách chủ yếu thì chỉ có sinh viên và các “bà buôn”. Thế nên vào các dịp cuối tuần hay lễ, Tết, nhà ga có nối thêm toa thì hàng người chen lấn trên tàu vẫn cứ đông như chảy hội. Có lẽ đó chính là lý do vì sao người ta quen gọi con tàu này là tàu “chợ” hay tàu “sinh viên”.&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;&lt;STRONG&gt;Niềm vui từ những chuyến tàu “chợ”…&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Bất kỳ bạn đi chuyến tàu nào từ Hà Nội lên Thái Nguyên đều sẽ có ấn tượng và không thể nào quên một người câm bán bánh xu xuê (hay còn gọi là bánh phu thê) và bánh gai. Chuyến tàu nào cũng vậy, cứ đến ga Đông Anh là người ta lại thấy một người đàn ông trên dưới 50 tuổi bê một thúng đầy bánh lên tàu bán. Tất cả hành khách, không ai bảo ai đều tự động nhường đường cho ông vì họ đã quen với sự có mặt của ông trên con tàu này. Người ta không chỉ biết đến ông chỉ vì ông bị câm mà còn vì bánh của ông rất ngon, không kém cạnh gì bánh phu thê đặc sản Bắc Ninh và nhất là ông lại rất vui tính, mặc cho mọi người trêu đùa, ông cũng chẳng cáu bao giờ, chỉ ú ớ gì đó, ra tay làm ám hiệu và cười thân thiện. Lần nào mà “ông Câm” (tên mọi người vẫn quen gọi) không đi bán bánh, sẽ có nhiều người thắc mắc và tiếc vì không mua được vài chiếc bánh làm quà cho mấy đứa trẻ con ở nhà. 
&lt;TABLE style=&quot;WIDTH: 400px; HEIGHT: 264px&quot; align=center valign=&quot;auto&quot;&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG style=&quot;BORDER-RIGHT: #ffffff 0px; BORDER-TOP: #ffffff 0px; BORDER-LEFT: #ffffff 0px; WIDTH: 400px; BORDER-BOTTOM: #ffffff 0px; HEIGHT: 264px&quot; hspace=0 src=&quot;http://longcong.ucoz.com/btdhqghn/vietnamese/c1473/c1475/2006/06/n10466/doc%20sach1.jpg&quot; align=center valign=&quot;auto&quot;&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Hành trình đi lên thì có “ông Câm”, còn chặng đường đi từ Thái Nguyên xuống thì có hẳn một “phiên chợ”. Đến các ga Phổ Yên, Trung Giã, các bà, các cô đi buôn lại thi nhau gánh những sọt rau, sọt hoa quả lên tàu để mang vào nội thành Hà Nội bán. Hồi trước, khi gia cầm chưa bị cấm như bây giờ, những chuyến tàu này còn kiêm thêm nhiệm vụ vận chuyển gà, vịt, ngan, ngỗng nữa. Còn bây giờ, hàng hoá của những người phụ nữ tần tảo này chỉ là rau quả. Nhưng thế cũng là quá đủ cho sinh viên. Những “phiên chợ” như thế thường giúp cho hành khách đi tàu, chủ yếu là sinh viên mua được nhiều loại hoa quả tươi ngon, hợp với khẩu vị của họ mà giá cả thì cũng hấp dẫn không kém gì... giá tàu. Mùa nào thức ấy, từ ngô, khoai, sắn, lạc cho tới củ đậu, dưa chuột, bưởi, chuối,... thứ nào sinh viên cần, chợ phiên đều “phục vụ đầy đủ”.&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT size=2&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;FONT face=Arial&gt;Theo chị Hoa, một “bà buôn” khá thân quen với con tàu này thì: “&lt;EM&gt;Bọn mình mang hàng hoá vào bán ở nội thành Hà Nội là chủ yếu. Nhưng sinh viên mua thì cũng chẳng từ chối làm gì. Thường thì bọn mình không bán đắt cho bọn trẻ bao giờ vì thông cảm với cảnh học xa nhà, chi phí sinh hoạt đắt đỏ của chúng. Con cái mình cũng thế thôi mà. Chắc vì thế mà lượng khách hàng này cũng thường xuyên và đông đảo lắm, dù cho số lượng họ mua không nhiều&lt;/EM&gt;…”. Các &lt;/SPAN&gt;bà buôn ở đây còn nhớ mãi một kỷ niệm, có một bạn sinh viên lần đầu tiên đi tàu Thái Nguyên - Hà Nội và cũng lần đầu thấy “chợ phiên” ngay trên tàu nên mua liền một lúc 5kg dưa chuột với giá 2.000 đồng/kg, tổng cộng hết có 10.000 đồng. “Nhìn cảnh con bé người bé tẹo khệ nệ xách túi dưa mà ai cũng vừa thương vừa buồn cười”, chị Hoa cười và nhớ lại… &lt;/FONT&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Sinh viên thì cũng quen với sự xuất hiện thường trực của “phiên chợ” này rồi nên cứ tới hai ga Phổ Yên, Trung Giã, họ lại kéo nhau xuống các toa chở hàng để “họp chợ”. Lan Anh (ĐH Mỏ - Địa chất) nói: “&lt;EM&gt;Mình thích đi tàu chợ vì đúng nghĩa của nó, có “chợ” ngay trên tàu. Mình có thể mua được nhiều loại hoa quả mình thích làm quà cho bạn bè luôn mà giá lại rẻ, phù hợp với túi tiền…&lt;/EM&gt;”.&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Tàu “rẻ” - kỷ niệm của sinh viên… ồn ào, xô bồ và có phần “chợ búa” nhưng những chuyến tàu “chợ” như vậy thường để lại nhiều kỷ niệm trong thời sinh viên của những ai hay đi tàu Thái Nguyên - Hà Nội. Nó không chỉ rất rẻ mà còn chứa đựng nhiều điều thú vị mà những con tàu sang trọng không bao giờ có. Nếu có một lần bạn đi trên con tàu này, hãy thử nghiệm xem những điều tôi nói có đúng không nhé!&lt;/FONT&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-27-53</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-27-53</guid>
			<pubDate>Fri, 27 Feb 2009 08:19:13 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>183, Tình yêu sinh viên nơi ký túc xá</title>
			<description>&lt;TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=&quot;100%&quot; border=0 valign=&quot;top&quot;&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=clsHotTD1 vAlign=top&gt;183, Tình yêu sinh viên nơi ký túc xá&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=clsBreakTable&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD style=&quot;PADDING-LEFT: 4px&quot; vAlign=top align=left width=&quot;100%&quot;&gt;
&lt;TABLE height=166 cellSpacing=0 cellPadding=0 width=250 align=left border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG title=&quot;Xem hinh dung kich co&quot; style=&quot;CURSOR: hand&quot; onclick=openImageNews(this,232,350) height=166 src=&quot;http://longcong.ucoz.com/btdhqghn/Vietnamese/C1473/C1475/2006/12/N13695/img_6541.jpg&quot; width=250 border=0&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;
&lt;P class=clsDetailShort align=left&gt;Tình yêu nơi ký túc xá cũng vậy, cũng hội tụ đầy đủ các cung bậc tình cảm hỷ, nộ, ái, ố của một con người, một tình yêu đích thực. Tuy vậy, nó vẫn có những nét riêng độc đáo rất “sinh viên ký túc”...&lt;/P&gt;
&lt;P class=clsDetailNews align=left&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;&lt;STRONG&gt;Cưa cẩm&lt;/STRONG&gt;…&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2...</description>
			<content:encoded>&lt;TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=&quot;100%&quot; border=0 valign=&quot;top&quot;&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=clsHotTD1 vAlign=top&gt;183, Tình yêu sinh viên nơi ký túc xá&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=clsBreakTable&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD style=&quot;PADDING-LEFT: 4px&quot; vAlign=top align=left width=&quot;100%&quot;&gt;
&lt;TABLE height=166 cellSpacing=0 cellPadding=0 width=250 align=left border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG title=&quot;Xem hinh dung kich co&quot; style=&quot;CURSOR: hand&quot; onclick=openImageNews(this,232,350) height=166 src=&quot;http://longcong.ucoz.com/btdhqghn/Vietnamese/C1473/C1475/2006/12/N13695/img_6541.jpg&quot; width=250 border=0&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;
&lt;P class=clsDetailShort align=left&gt;Tình yêu nơi ký túc xá cũng vậy, cũng hội tụ đầy đủ các cung bậc tình cảm hỷ, nộ, ái, ố của một con người, một tình yêu đích thực. Tuy vậy, nó vẫn có những nét riêng độc đáo rất “sinh viên ký túc”...&lt;/P&gt;
&lt;P class=clsDetailNews align=left&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;&lt;STRONG&gt;Cưa cẩm&lt;/STRONG&gt;…&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Quá trình cưa cẩm các cô nàng đóng đô ở ký túc xá thật gian nan, trèo đèo, lội suối khi xưa còn thua xa bởi lẽ, nàng đâu có ở một mình. Người ta có câu cửa miệng cho các chàng đi cưa “muốn được cô chị thì phải quỵ luỵ cô em, e hèm cậu út”, chỉ có cô em và cậu út như xưa còn phải “e hèm” đằng này có đến cả chục cái miệng ăn, miệng nói, 20 con mắt nhòm ngó và cũng có đến 20 cái tai nghe ngóng khiến cho chàng và cả “chân gỗ” của chàng phải xét nét, dò la, để ý không thì đánh mất điểm như chơi. (Đôi khi 10 chiếc camera vẫn còn ít chứ chưa phải nhiều nhặn gì). Ôi! Ghi điểm trước cả tá người quả là một vấn đề nan giải.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Nhìn canteen cuối tuần đông kín, nghĩ lại cảnh đi đến quán nem chua, chè, ốc, bún chả hay karaoke khiến nhiều cô lắc đầu lè lưỡi tặc lưỡi: “Mình sợ phải làm con trai lắm!” vì đi cưa khổ quá! Và hãnh diện nghĩ rằng “Ta là con gái… ha ha!”.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;&lt;STRONG&gt;“Rể” của phòng&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Mọi người cũng biết đấy, trong một năm, ngày dành cho các đấng mày râu có chăng chỉ là ngày sinh nhật, còn phe áo dài có tới 3 ngày: 8/3, 20/10 và sinh nhật. Là “rể” của phòng rồi chàng không được quên những ngày đó. Dù biết rằng nàng là trên hết thì cũng nên dành một chút sự quan tâm của mình đến chị em trong phòng, như vậy vừa gây được thiện cảm lại vừa có thêm đồng minh giúp đỡ mỗi khi nàng giận. Chuyện này hình như giống “bỏ vốn, sinh lời” trong môn Kinh tế chính trị học. Điều này đã trở thành “luật bất thành văn” trong ký túc xá tuy chẳng ai thoả thuận gì mà chàng nào cũng biết. ôi! Các chàng ứng dụng môn Kinh tế chính trị học vào thực tế thật giỏi. Nếu rảnh rỗi, bạn cứ thử bỏ vài phút đi dọc hành lang 2 khu nhà C1, C2, ký túc xá Mễ Trì tìm hiểu ngày ấy mà xem, nhất là ngày Nôel hay tết dương lịch càng rõ, “nhà” nào có “rể” là biết ngay.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;&lt;STRONG&gt;Nơi nào dành cho tâm sự&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Cũng thật khó cho các đôi uyên ương nơi ký túc xá, khoảng không gian dành cho tâm sự là ở đâu khi phòng thì đông, đường thì bụi, canteen lắm người, còn ngồi bên nhau trong khoảng sân ký túc thì bị “nhắc khéo” mà túi tiền thì lại rất “sinh viên”. Nhưng thật may mắn cho các anh chàng và cô nàng vì có như vậy chuyện “vượt biên” mới khó có thể xảy ra, nhưng chỉ là khó thôi chứ không phải không thể, mình bật mí một chuyện là ở ký túc xá mà vẫn có “mầm sống” sinh sôi đấy.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Thử xỏ đôi giày thể thao chạy vài vòng quanh ký túc xá Mễ Trì tầm 22 giờ 30 phút, nếu bạn là sinh viên năm thứ nhất có thể bạn sẽ rùng mình đôi khi còn xấu hổ trước cảnh người thật, việc thật - lãng mạn hơn cả trong phim Hàn Quốc. Nhưng đối với sinh viên năm thứ hai trở đi thì quen rồi. Ngày nóng cũng như ngày lạnh, ngày bình thường cũng như dưới trời mưa phùn những cảnh lãng mạn đó vẫn cứ diễn ra, còn mưa rào và bão bùng thì có lẽ là mọi người phải tự tìm hiểu thôi.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Khác với nơi xóm trọ đầy rẫy cơ hội cho “khoảng trời riêng hai đứa”, dễ dàng cho “điều không thể bỗng trở thành có thể”, cho việc sinh ra các cặp “vợ chồng sinh viên” và chuyện quan hệ tình dục trước hôn nhân thì ký túc xá quả là chiếc “áo ráp” bảo vệ các nữ sinh khỏi sự cám dỗ dấn thân sang bên kia ranh giới khá hữu hiệu. Ngược lại, đó cũng chính là sự thiệt thòi, bởi tình yêu là một tình cảm cao đẹp của con người mà nơi giành cho nó thể hiện luôn luôn phải giữ kẽ, kìm nén nên cảnh “nước vỡ bờ” xảy ra cũng là một điều tất yếu.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;&lt;STRONG&gt;Thời gian gặp gỡ&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Khi nàng đồng ý thì đã đành, ngày nào chàng cũng có thể gặp nàng. Nhưng khi nàng nói không thì việc vào, ra của các đấng mày râu sang khu C1, C2 vào tối thứ tư, thứ bảy và ngày chủ nhật là thật khó bởi đã có một bức bình phong chắc chắn để bảo vệ nàng khỏi sự “quấy rầy” của chàng. Lúc đó họa chăng có phép tàng hình mới lọt khỏi cánh cổng đã có chọn lọc. Với lịch từ xưa như vậy nên mỗi ông bố, bà mẹ cũng yên tâm hơn về việc học hành của con cái mình, và các cô chiêu, cậu ấm tự phân bổ thời gian giữa học và chơi cho phù hợp vì chỉ yêu thôi thì tương lai không ổn chút nào. 
&lt;TABLE style=&quot;WIDTH: 350px; HEIGHT: 232px&quot; align=right valign=&quot;auto&quot;&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG style=&quot;BORDER-RIGHT: #000000 1px solid; BORDER-TOP: #000000 1px solid; BORDER-LEFT: #000000 1px solid; WIDTH: 350px; BORDER-BOTTOM: #000000 1px solid; HEIGHT: 232px&quot; hspace=0 src=&quot;http://longcong.ucoz.com/btdhqghn/vietnamese/c1473/c1475/2006/12/n13695/img_6475.jpg&quot; align=right valign=&quot;auto&quot;&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD align=middle&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=arial size=1&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=Arial size=2&gt;Tình yêu của những sinh viên sống trong ký túc xá quả là có rất nhiều điểm khác với ở các khu xóm trọ. Tuy có thể bạn nói rằng ký túc xá ồn ào, đông người và khó sống nhưng đối với chúng tôi - những người “định cư” tại nơi này thì thấy những điều ngược lại. Giận rỗi, hờn ghen đôi khi cả chia tay thì tình yêu đâu đâu cũng có, nhưng bạn là người cần sự cảm thông thì môi trường ký túc xá, nhất là những người bạn cùng phòng sẽ sẵn sàng chia sẻ những suy tư, trăn trở, những vướng mắc của bạn, cho bạn những lời khuyên hữu ích, những lời tiếp thêm sức mạnh giúp bạn vươn lên trong cuộc sống khi điều không may mắn xảy đến, biết nhận ra đâu là sự cám dỗ, biết dừng lại trước giới hạn và nhất là còn trang bị cho bạn những kiến thức làm dâu, làm vợ, làm mẹ trong một tương lai không xa.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-27-52</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-27-52</guid>
			<pubDate>Fri, 27 Feb 2009 08:18:15 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>THONG TIN SINH VIEN</title>
			<description>&lt;DIV class=P5&gt;&lt;B&gt;“Bắt bệnh” sinh viên… ngoan&lt;/B&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV class=TopicContent&gt;&lt;SPAN id=ctl00_Main_Topic1_ctl00_ReplyList_ctl00_ShowVote1&gt;&lt;/SPAN&gt;
&lt;DIV class=Content id=Post7444&gt;&lt;SPAN id=PortalCenter1_lblDate&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;BR&gt;
&lt;TABLE id=PortalCenter1_tr_image style=&quot;FLOAT: left&quot; cellSpacing=0 cellPadding=0 width=158 border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG class=Img id=PortalCenter1_imgAvatar onclick=&quot;javascript:window.open(&apos;/Modules/CMS/Upload/7/4/2009_1_8/98.jpg&apos;);&quot; alt=&quot;&quot; src=&quot;http://suctrevietnam.com/Modules/CMS/Upload/7/4/2009_1_8/Avatar/98.jpg&quot; align=left border=0&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD style=&quot;FONT-SIZE: 10px&quot;&gt;&lt;SPAN id=PortalCenter1_lblAvatarDes&gt;Căn bệnh ngủ của sinh viên không chừa cả những chốn như... giảng đường. &lt;/SPAN&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;&lt;BR&gt;&lt;SPAN class=texthuongdam&gt;&lt;SPAN id=PortalCenter1_lblTeaser&gt;Với sinh viên, không cờ bạc, rượu chè, không trốn học, yêu đương nhăng nhít… đã có thể coi là ngoan. Nhưng mặc dù đã tránh được bệnh hư, sinh viên… ngoan vẫn còn nhiều bệnh nan y chưa tìm được...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV class=P5&gt;&lt;B&gt;“Bắt bệnh” sinh viên… ngoan&lt;/B&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV class=TopicContent&gt;&lt;SPAN id=ctl00_Main_Topic1_ctl00_ReplyList_ctl00_ShowVote1&gt;&lt;/SPAN&gt;
&lt;DIV class=Content id=Post7444&gt;&lt;SPAN id=PortalCenter1_lblDate&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;BR&gt;
&lt;TABLE id=PortalCenter1_tr_image style=&quot;FLOAT: left&quot; cellSpacing=0 cellPadding=0 width=158 border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG class=Img id=PortalCenter1_imgAvatar onclick=&quot;javascript:window.open(&apos;/Modules/CMS/Upload/7/4/2009_1_8/98.jpg&apos;);&quot; alt=&quot;&quot; src=&quot;http://suctrevietnam.com/Modules/CMS/Upload/7/4/2009_1_8/Avatar/98.jpg&quot; align=left border=0&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD style=&quot;FONT-SIZE: 10px&quot;&gt;&lt;SPAN id=PortalCenter1_lblAvatarDes&gt;Căn bệnh ngủ của sinh viên không chừa cả những chốn như... giảng đường. &lt;/SPAN&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;&lt;BR&gt;&lt;SPAN class=texthuongdam&gt;&lt;SPAN id=PortalCenter1_lblTeaser&gt;Với sinh viên, không cờ bạc, rượu chè, không trốn học, yêu đương nhăng nhít… đã có thể coi là ngoan. Nhưng mặc dù đã tránh được bệnh hư, sinh viên… ngoan vẫn còn nhiều bệnh nan y chưa tìm được thuốc.&lt;/SPAN&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;BR&gt;&lt;SPAN class=textto id=PortalCenter1_litContent&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;&lt;STRONG&gt;Hội chứng ngủ&lt;/STRONG&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Đến thăm cô em họ ở KTX một trường Đại học, tôi không ngờ nơi ở của hàng ngàn sinh viên lại “êm đềm” đến vậy. Gõ cửa phòng một hồi mới thấy em tôi lút cút ra mở cửa, mắt nhắm mắt mở. Thì ra cả ký túc xá đang trùm chăn… tránh rét.&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Bất chợt tôi nhớ đến câu tuyên ngôn hùng hồn của một đứa bạn: “Ngủ là căn bệnh phổ biến của sinh viên bởi đặc tính rất dễ lây lan, nhất là với sinh viên sống trong môi trường tập thể như ký túc xá.”&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Việc em gái tôi ham ngủ tôi không lạ, cả ký túc xá ham ngủ cũng hơi bất ngờ, nhưng chuyện cô bé Thùy An ngoan ngoãn, chăm chỉ ở cùng phòng em tôi cũng bị ma lực của giấc ngủ quyến rũ, tôi cứ ngỡ chuyện không tưởng. Hỏi ra, cô bé chỉ cười ngượng nghịu:&quot; Em cũng quyết tâm đặt đồng hồ báo thức để dậy sớm học bài, nhưng khi thấy cả phòng đều say giấc, không muốn phá giấc ngủ của mọi người nên em tắt đồng hồ, đắp chăn và ngủ tiếp! Lâu dần thành thói quen...&quot;&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Điều đáng sợ là ngay với cả sinh viên ngoại trú, bệnh ngủ cũng không bỏ qua. Đoàn Tùng (sinh viên năm 4 Học viện Ngân Hàng) phân trần: &quot;phòng trọ em khá rẻ, (300.000 đ / tháng) nhưng trên tận tầng 5, đi học về chui ngay lên phòng, chỉ có 4 thằng con trai với 4 bức tường và cái trần nhà, tivi không, vi tính không, sống như trên ốc đảo, hoàn toàn mù mịt với thế giới bên ngoài, thôi đành lấy ngủ làm chính! Hơn nữa cuộc sống bây giờ thật đáng sợ, nhiều cạm bẫy, tốt nhất nên ở nhà ngủ đảm bảo sức khỏe thì hơn!”&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Dĩ nhiên, phụ huynh của Tùng, An ở quê ra thăm con đều vui mừng phấn khởi bởi: &quot;chúng nó ngoan lắm, không tụ tập ăn chơi, chỉ học và… ngủ thôi!&quot;. Thế kỷ XXI đã đi được chặng đường gần 10 năm mà sinh viên Việt Nam vẫn &quot;ngoan&quot;đến mức đáng sợ như vậy sao?&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;&lt;STRONG&gt;Lười học – căn bệnh thâm niên&lt;/STRONG&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Không thể phủ nhận rằng điều kiện sống của sinh viên hiện nay đang được cải thiện rất nhiều, đầy đủ các phương tiện truyền thông, giải trí như tivi, Internet…. Nhưng đi sâu vào đời sống sinh viên mới biết, những cải thiện ấy góp phần không nhỏ vào nguyên nhân của bệnh lười học. Việc ngồi vào bàn học dường như là một thử thách lớn lao đối với sinh viên với thói quen cố thủ “đến kì thi mới học”, “khi nào kiểm tra sẽ học”….&lt;/P&gt;
&lt;DIV align=left&gt;
&lt;TABLE cellSpacing=0 cellPadding=3 width=1 align=center border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG src=&quot;http://vtc.vn/newsimage/original/vtc_264692_camera-lophoc.jpg&quot; width=400 border=1 name=imagePhoto&gt; &lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=Image align=left&gt;
&lt;P align=center&gt;&lt;I&gt;Những lớp học được lắp camera để chống... lười học (Ảnh: VNN)&lt;/I&gt;&lt;/P&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Hoàng Long (sinh viên Đại học Thủy Lợi) suốt ngày ca thán &quot; Cả ngày ngồi không hết chơi lại ngủ, không có việc gì làm thấy cuộc sống thật vô vị. Thế nhưng nếu nhắc Long học bài hay đọc sách thì sẽ nhận được cái bĩu môi dài thượt: &quot;Học làm gì vội, đến mùa thi học cũng đâu có muộn, học giờ quên mất thì sao!&quot;&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Nam sinh viên lên lớp vì &quot;Ở nhà buồn quá, ngủ mãi cũng chán, lên lớp cho vui&quot;, nữ sinh viên đến lớp để tạo xu hướng thời trang mới mẻ cho giảng đường&quot;. Khi thầy cô thì giảng nhiệt tình, sôi nổi thì sinh viên ngồi dưới buôn dưa lê, khi thầy đưa ra câu hỏi thảo luận thì cả lớp trật tự đến mức... nghe thấy tiếng vỗ cánh của con ruồi! Người nào cũng chăm chú đọc giáo trình như đang suy nghĩ tìm câu trả lời, không chịu tham gia phát biểu xây dựng bài, nhưng lại là người nhiệt tình bĩu môi chê bai nhất khi có ai đó xung phong phát biểu!!!&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Cô Hà Thị Thư - giáo viên bộ môn Tâm lý của trường đại học Quốc gia Hà Nội - chia sẻ: &quot;Mặc dù không chủ động phát biểu nhưng khi giảng viên gọi đến tên thì hầu hết sinh viên đưa ra ý kiến cơ bản chính xác. Không phải sinh viên không hiểu bài mà họ mắc căn bệnh tâm lý: Ngại nói trước đám đông! Điều này sẽ dẫn đến sự thụ động, thừa tự ti mà thiếu tự tin của giới trẻ Việt Nam. Đó là một trong những hạn chế lớn rất khó khắc phục của người Việt trẻ, nếu không thay đổi ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trường.”&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;&lt;STRONG&gt;Đọc thụ động&lt;/STRONG&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;“Lười đọc” được coi là … không có hại bằng lười học, bởi hầu hết các sinh viên đều “có đọc”, “có tham khảo”. Mặc dù vậy, thói quen đọc và văn hóa đọc của sinh viên Việt Nam đang theo chiều hướng “nghèo” với cách đọc theo phong trào, đọc theo ngẫu hứng cũng như không xác định được mục đích của việc nghiên cứu sách báo cho chính chuyên ngành họ đang học tập.&lt;/P&gt;
&lt;DIV align=left&gt;
&lt;TABLE cellSpacing=0 cellPadding=3 width=1 align=center border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;IMG src=&quot;http://vtc.vn/newsimage/original/vtc_264691_mua%20sach.jpg&quot; width=405 border=1 name=imagePhoto&gt; &lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=Image align=left&gt;
&lt;P align=center&gt;&lt;I&gt;Thói quen đọc thụ động vẫn lan tràn trong giới sinh viên&lt;/I&gt;&lt;/P&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Khi được hỏi về nguyên nhân căn bệnh lười đọc trong sinh viên, Thu Hà (sinh viên khoa Việt Nam học - Đại học Sư Phạm 1 - Hà Nội) phân tích: &quot;sinh viên ngày nay rất thực dụng, họ chỉ đọc những gì liên quan đến nội dung môn học, hơn nữa, chương trình học nặng, khối lượng kiến thức nhiều, chỉ riêng việc đọc hết giáo trình đã ngốn nhiều thời gian và công sức. Đó là chưa kể đến quỹ thời gian đã bị chia nhỏ làm nhiều phần: một ít cho việc học thêm ngoại ngữ, học văn bằng hai, và cho cả việc làm thêm... Nhưng Thu Hà đã bỏ quên mất&amp;nbsp;một bộ phận không nhỏ những sinh viên không học thêm, không làm thêm nhưng vẫn thiếu thời gian đọc.&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Mặc dù là sinh viên, ít nhiều đều biết sách báo chứa đựng trong nó cả kho tàng tri thức, nhưng nhiều người vẫn không lý giải được &quot;bệnh lười đọc”. Số đông cho rằng: cuộc sống hiện đại với đa dạng kênh thông tin thì xem ti vi, nghe đài, lướt web... hấp dẫn hơn nhiều so đọc sách. Hấp dẫn hơn bởi những sự thưởng thức đa dạng từ âm thanh, hình ảnh chứ không đơn thuần là bằng mắt.&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Việt Phương, sinh viên Ngoại Thương bức xúc: &quot;Sinh viên ngày nay rất giỏi chê giáo trình của trường mình là không hay, thậm chí là lạc hậu, lỗi thời... Nhưng những kiệt tác văn học của thời đại, của nhân loại, những đầu sách hay về Lịch sử, khoa học họ lại thờ ơ với lý do &quot;Cao siêu quá, mình không đủ trình để thẩm thấu.&quot; Ngay cả những bộ sách &quot;Hạt giống tâm hồn&quot;, &quot;Quà tặng cuộc sống&quot; ,&quot;Những tấm lòng cao cả&quot;... mang giá trị nhân văn sâu sắc mà đơn giản, bình dị, dễ đọc dễ hiểu cũng không đủ sức thu hút họ.&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;Ai cũng có những ước mơ hoài bão, thậm chí là những ước mơ rất lớn lao nhưng không phải ai cũng đủ lòng quyết tâm để đi đến đích. “Há miệng chờ sung”, đợi “mèo mù vớ cá rán” là lựa chọn của nhiều bạn trẻ để biến ước mơ thành hiện thực. Không ăn chơi, không vướng vào tệ nạn thành hư hỏng,nhưng lối sống của những sinh viên &quot;thụ động lành mạnh&quot; này chỉ là những tấm gương đang mờ dần cần phải &quot;lau&quot; cho thật sáng.&lt;/P&gt;
&lt;P style=&quot;TEXT-ALIGN: justify&quot; align=left&gt;&lt;EM&gt;Theo Viet Dreams&lt;/EM&gt;&lt;/P&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-27-51</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-27-51</guid>
			<pubDate>Fri, 27 Feb 2009 08:15:13 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Anh chàng của lần hẹn thứ mười</title>
			<description>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Lần thứ mười đi xem mặt, sao Cẩm Linh chán ghét cái trò cứ lặp đi lặp lại nhiều lần đến thế. Uể oải thức dậy sau tiếng dục giã của mẹ, Cẩm Linh bước ra khỏi chăn ấm mà mồm vẫn cứ lẩm bẩm.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Chẳng dám từ chối sự sắp đặt của mẹ, đúng hơn là Cẩm Linh không còn đường rút lui khi cứ hết lần này lại đến lần khác nữa nói bận việc. Không trang điểm, hơn thế nữa Cẩm Linh lại diện bộ váy mà cô ghét nhất trên đời, lúc này mẹ chỉ biết nhìn Cẩm Linh mà buồn cười.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ba mươi lăm năm sống với mẹ, vậy mà giờ này Cẩm Linh vẫn bình chân như vại. Trong khi những đứa bạn cùng trang lứa thì đã đều yên bề gia thất, đứa một con, đứa hai con thì cô nàng Cẩm Linh nhà ta vẫn chẳng lấy gì làm vội. Suốt ngày chúi mắt vào cái máy tính vô hồn, những bữa tiệc chiêu đãi của Công ty cộng ...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Lần thứ mười đi xem mặt, sao Cẩm Linh chán ghét cái trò cứ lặp đi lặp lại nhiều lần đến thế. Uể oải thức dậy sau tiếng dục giã của mẹ, Cẩm Linh bước ra khỏi chăn ấm mà mồm vẫn cứ lẩm bẩm.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Chẳng dám từ chối sự sắp đặt của mẹ, đúng hơn là Cẩm Linh không còn đường rút lui khi cứ hết lần này lại đến lần khác nữa nói bận việc. Không trang điểm, hơn thế nữa Cẩm Linh lại diện bộ váy mà cô ghét nhất trên đời, lúc này mẹ chỉ biết nhìn Cẩm Linh mà buồn cười.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ba mươi lăm năm sống với mẹ, vậy mà giờ này Cẩm Linh vẫn bình chân như vại. Trong khi những đứa bạn cùng trang lứa thì đã đều yên bề gia thất, đứa một con, đứa hai con thì cô nàng Cẩm Linh nhà ta vẫn chẳng lấy gì làm vội. Suốt ngày chúi mắt vào cái máy tính vô hồn, những bữa tiệc chiêu đãi của Công ty cộng với những chuyến xuất ngoại khiến Cẩm Linh chẳng thấy mình già bao giờ cả.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Là một cô gái giỏi giang, khi bằng chừng đó tuổi Cẩm Linh đã là Giám đốc của một Công ty nước ngoài đặt tại Việt Nam. Phải chăng, chính điều đó mới khiến Cẩm Linh chưa muốn kết hôn. Với Cẩm Linh hai từ kết hôn sao xa vời và sáo rỗng đến thế, nó giống như một thứ ngôn ngữ mà Cẩm Linh phải nghĩ mãi mới mường tượng ra được.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Nhưng làm sao mà trách Cẩm Linh cho được, khi những cuộc hôn nhân mà tận mắt Cẩm Linh được chứng kiến lại luôn không giống với những gì mà Cẩm Linh đã nghĩ. Với Cẩm Linh, hôn nhân không thể lấy ra làm trò đùa khi không bằng lòng nhau là lại nghĩ đến ly dị. Đã bao nhiều lần Cẩm Linh đóng vai trò của chị Thanh Tâm để chia sẻ những nỗi bức xúc cho cuộc sống hôn nhân của những cô bạn thân. Những cuộc cãi cọ, những bất đồng, cả những tiếng chửi cùng những pha đấm đá của họ, thật khiến Cẩm Linh không còn biết nghĩ sao về hôn nhân nữa.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Và từ lúc nào trong lòng Cẩm Linh thấy yêu cuộc sống độc thân, tự do, tự tại hơn bao giờ hết. Cẩm Linh giỏi giang, độc lập lại có thu nhập tương đối cao, vậy thì dại gì cô phải chui đầu vào rọ, phải kết hôn để một ngày nào đó lại phải khóc khi gia đình không yên ấm. Bởi thế, nên cả chín lần xem mặt trước Cẩm Linh đi xem mặt cho vừa lòng mẹ, chứ thật ra khi chỉ còn Cẩm Linh và những anh chàng đó Cẩm Linh đã giở hết bài, lại biến thành một đứa con gái chẳng có nề nếp gì trước mặt họ, để họ phải tự chán mà rút lui.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Nghĩ cũng buồn cười, cả chín anh chàng đều mắt tròn, mắt dẹt nhìn Cẩm Linh ăn uống nhồm nhoàm chẳng có tác phong gì là con nhà gia giáo. Chỉ sau mười lăm phút nói chuyện, họ đã tự động rút lui mà không hẹn ngày gặp lại. Cẩm Linh đã cười như nắc nẻ khi kể chuyện với đám bạn thân, để từ nay chủ nghĩa độc thân lại thắng thế.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Và lần thứ mười này cũng chẳng khác gì chín lần trước. Sau khi hai bên phụ huynh ra về để đôi trẻ tự tìm hiểu lẫn nhau, Cẩm Linh cũng lại diễn lại giống như kịch bản cũ, nhưng lần này tình thế lại khác hoàn toàn. Đối phương không để Cẩm Linh phải diễn lâu, mà đứng lên ra về rồi buông thõng một câu: “Cô tưởng chỉ một mình cô tôn thờ chủ nghĩa độc thân hay sao?”.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Cẩm Linh chưng hửng, thì ra cô đã gặp phải đối thủ, anh ta cũng giống như Cẩm Linh, cũng tôn thờ chủ nghĩa độc thân và rồi cũng bị các bậc phụ huynh bắt đi xem mặt giống mình. Cẩm Linh cũng đứng lên ra về nhưng sao chẳng thấy thoải mái, bởi lẽ những lần trước Cẩm Linh hoan hỉ trong “chiến thắng”, còn lần này thì khác. Giống như ăn phải khoai ngứa, cảm giác khó chịu cứ len lỏi trong suy nghĩ của Cẩm Linh, trong suốt cả quãng đường dài trở về nhà.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Nỗi thất vọng lộ rõ trên khuôn mặt của cha mẹ, khi nhìn thấy Cẩm Linh trở về nhà sớm đến thế. Không hiểu Cẩm Linh có hiểu cho những suy nghĩ của cha mẹ hay không, khi gần bảy mươi tuổi mà họ vẫn cứ phải lo lắng cho hạnh phúc lứa đôi của con gái. Nhìn cha mẹ, Cẩm Linh thấy thương họ quá nhưng cuộc sống tự do cùng với những nhìn nhận trái chiều của hôn nhân là bước cản, khiến Cẩm Linh muốn sống mãi cuộc sống độc thân.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Cuộc sống rồi lại tiếp diễn giống như những gì mà Cẩm Linh đã định. Lại được tự do, lại được lao đầu vào công việc, những buổi tiệc tùng, những chuyến công tác dài ngày hưởng thụ và cống hiến. Nhưng sao hôm nay thật lạ, trong đầu Cẩm Linh luôn có hình ảnh của anh chàng của lần hẹn thứ mười. Chẳng nhớ anh ta tên gì cũng như làm việc ở đâu, thế nhưng vẻ mặt bất cần cũng là một nét gì đó giống Cẩm Linh. Cô đã cười một mình, khi rẽ qua ngã tư tiếp theo mà không để ý có một chiếc xe máy đang vượt trước mặt.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;IMG height=500 alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thugian.com.vn/uploads/news/t29(4).jpg&quot; width=380&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;BR&gt;Cẩm Linh đã ngã xõng xoài rồi chẳng biết gì sau đó. Những chiếc áo blue trắng khiến Cẩm Linh choàng tỉnh dậy. Bên Cẩm Linh không có một ai là người thân, ngoại trừ một người đàn ông trong sắc áo trắng. Chỉ khi người đó quay mặt lại Cẩm Linh mới nhận ra, anh chàng của lần hẹn thứ mười. Suýt nữa thì Cẩm Linh bật cười với cuộc gặp gỡ tình cờ này.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Anh chàng đó như nhận ra ý nghĩ của Cẩm Linh mà lên tiếng: “Cô thật may khi đã gặp tôi, nếu không khuôn mặt xinh đẹp kia chưa chắc giờ này có thể nào cười được đâu nhé”. Thì ra, lúc đó Cẩm Linh đã đâm sầm vào chính anh chàng đó. Cũng may với tay lái cứng anh ta đã quẹo sang bên, tránh cho Cẩm Linh cú ngã trời giáng. Nhưng vì sợ quá Cẩm Linh đã ngất đi ngay sau đó, bỏ mặc anh chàng với hai chiếc xe cùng một cô gái không biết trời đất là gì.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Có lẽ, đó cũng có thể xem là định mệnh chăng, bởi vì sau lần đó Cẩm Linh đã hoàn toàn khác trong suy nghĩ về hôn nhân. Giờ thì Cẩm Linh luôn cười mỗi lần nghĩ đến Lâm - anh chàng của lần hẹn thứ mười. Chính sự chăm sóc tận tình và nụ cười hóm hỉnh của Lâm cũng như nhiều người đàn ông khác, có một mãnh lực thu hút nào đấy khiến tất cả những cô bạn gái của Cẩm Linh chẳng khi nào có quyết tâm bỏ chồng, dù họ vừa cãi nhau, thậm chí đánh nhau.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Thế mà đã hai năm kể từ sau lần gặp gỡ định mệnh đó, giờ Cẩm Linh đang hưởng thụ những phút giây hạnh phúc bên chồng và đứa con trai vừa mới chào đời. Chồng của Cẩm Linh không ai khác chính là anh chàng của lần hẹn thứ mười. Hai con người đều tôn thờ chủ nghĩa độc thân đã gặp nhau rồi yêu nhau lúc nào không hay. Họ đã kịp nhận ra giá trị đích thực của truyền thống gia đình. Giờ thì trong lúc vui cũng như lúc buồn, họ đã đều có nhau để chia sẻ. Sẽ không bị stress cũng như gặp phải những suy nghĩ cực đoan, họ sẽ có nhau để cùng vun đắp cho hạnh phúc gia đình mình như một tế bào của xã hội.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-50</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-50</guid>
			<pubDate>Fri, 13 Feb 2009 10:38:38 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Những cô nàng chán yêu thì... lấy chồng</title>
			<description>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;&amp;nbsp;Như “chim bay mỏi cánh”, một số cô gái trẻ ngày nay&amp;nbsp;muốn cưới chồng đơn giản vì quá chán… yêu, muốn tìm một bến đỗ, nghỉ ngơi sau khi kiệt sức vì các mối tình.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P class=pHead&gt;&amp;nbsp;&lt;/P&gt;
&lt;TABLE style=&quot;BORDER-COLLAPSE: separate&quot; cellSpacing=0 cellPadding=0 width=40 align=center border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;IMG height=263 alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thugian.com.vn/uploads/news/Image/2008/12/31/t161469.jpg&quot; width=350&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=pCaption align=middle&gt;&lt;FONT color=#993300&gt;&lt;EM&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ảnh minh họa&lt;/FONT&gt;&lt;/EM&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Chưa đến tuổi “ế” đã mắc chứng “mót lấy chồng”. Đó là nghịch lý của một số cô gái trẻ ngày nay. Tại sao vậy? Nguyên nhân thật phong phú, chính đáng cũng có mà lí do chẳng g...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;&amp;nbsp;Như “chim bay mỏi cánh”, một số cô gái trẻ ngày nay&amp;nbsp;muốn cưới chồng đơn giản vì quá chán… yêu, muốn tìm một bến đỗ, nghỉ ngơi sau khi kiệt sức vì các mối tình.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P class=pHead&gt;&amp;nbsp;&lt;/P&gt;
&lt;TABLE style=&quot;BORDER-COLLAPSE: separate&quot; cellSpacing=0 cellPadding=0 width=40 align=center border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;IMG height=263 alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thugian.com.vn/uploads/news/Image/2008/12/31/t161469.jpg&quot; width=350&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=pCaption align=middle&gt;&lt;FONT color=#993300&gt;&lt;EM&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ảnh minh họa&lt;/FONT&gt;&lt;/EM&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Chưa đến tuổi “ế” đã mắc chứng “mót lấy chồng”. Đó là nghịch lý của một số cô gái trẻ ngày nay. Tại sao vậy? Nguyên nhân thật phong phú, chính đáng cũng có mà lí do chẳng giống ai cũng nhiều.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pSubTitle&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Nỗi khổ của tình yêu bằng tuổi quá lâu bền&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Đó là trường hợp của Cẩm Vân (24 tuổi). Có cậu người yêu bằng tuổi, học cùng nhau, họ là một đôi suốt từ năm lớp 11. Tính đến nay chuyện tình đã ngót nghét gần 7 năm. Bạn bè ai cũng ngưỡng mộ mối tình của Vân, nhất là những cô nàng nay tình này mai tình khác, họ nói chỉ thèm có được anh chàng thủy chung như của Vân thôi.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Tuy nhiên, Vân cả nghĩ, mấy ai biết trong lòng cô ẩn chứa nỗi niềm phát “sốt”.&amp;nbsp; Điều Vân lo lắng là tuổi thanh xuân của con gái qua đi nhanh chóng, nếu không… cưới nhanh, chỉ vài năm nữa trông cô sẽ... già gấp đôi bạn trai. Khi ấy, họ khác gì một cặp “phi công trẻ lái máy bay bà già”, điều đó thật nguy hiểm. Người đàn ông nào chẳng thích cưới vợ trẻ.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Vân kể: “Giờ nhiều bạn bè đã nhận xét mình như... chị anh ấy. Thậm chí ra đường, có cô bé gọi mình là “cô” trong khi vẫn xưng “em” với anh ấy. Thế có buồn không?”. Hơn nữa, từng nghe nói, nhiều đôi bằng tuổi yêu nhau quá lâu, đến lúc chuẩn bị cưới lại chia tay nên cô gái thành ra lỡ thì. Ngay cả bố mẹ Vân cũng lo lắng cho con gái và giục giã chuyện kết hôn. Áp lực từ cả phía bản thân lẫn gia đình khiến Vân luôn trong trạng thái “sốt xình xịch”.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pSubTitle&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Trói nhanh không “gà” chạy mất&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Khác với Vân, động cơ thèm lấy chồng của Ngọc (21 tuổi, sinh viên Đại học Phương Đông) thực dụng hơn nhiều. Kiếm được một cậu ấm nhà giàu, cô nàng nuôi giấc mơ đổi đời nhờ việc làm “thiếu phu nhân”. Với Ngọc, kết hôn chính là nấc thang đưa cô bước vào cuộc sống thượng lưu.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Anh chàng bạn&amp;nbsp;thì ngô nghê, Ngọc lại xinh xắn, ngọt ngào, biết nũng nịu nên chàng mê như điếu đổ, nghe lời người yêu răm rắp. Vì vậy, chớm yêu, Ngọc đã chắc mẩm với bạn bè: “bọn tôi yêu nhau xác định lâu dài, cưới xin chỉ là là chuyện sớm muộn”. Mọi người đều hiểu đó là toan tính riêng của Ngọc.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;TABLE style=&quot;BORDER-COLLAPSE: separate&quot; cellSpacing=0 cellPadding=0 width=40 align=center border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;IMG height=263 alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thugian.com.vn/uploads/news/Image/2008/12/31/t161470.jpg&quot; width=350&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=pCaption align=middle&gt;&lt;EM&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ảnh minh họa&lt;/FONT&gt;&lt;/EM&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Đầu tiên, Ngọc bóng gió vẽ ra viễn cảnh mái ấm gia đình cùng người vợ dịu dàng để anh chàng mặc sức mơ mộng. Lúc thì nói: “Mai này, em thích ngày ngày được nấu những món ăn ngon nhất cho chồng, cho con”. Khi lại giả thèm khát: “Ôi, nhìn trẻ con thích quá, mình mà có đứa con như thế thì thích nhỉ!”. Làm anh chàng kia “ngây ngất”, thèm lấy vợ ngay tức thì.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Kế đó, cô nàng ra sức tiếp cận, nịnh nọt, làm thân với bố mẹ chồng tương lai. Nhưng cửa ải này mới thực sự khó khăn. Cậu ấm kia hiền lành, ngu ngơ song bố mẹ thì quái ác đến không ngờ. Ngay từ lần gặp đầu tiên, dù Ngọc thể hiện bao chiêu khéo léo, họ&amp;nbsp;vẫn lạnh nhạt thờ&amp;nbsp;ơ, như thể đọc được “dã tâm” của cô nàng vậy.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Khó khăn chẳng làm Ngọc nản lòng. Cô tuyên bố chắc như đinh đóng cột với đứa bạn thân: “Thầy bói nói tao có quí tướng. Nên mình phải nhanh chóng tận dụng cơ hội lúc mình còn trẻ trung thế này. Bây giờ, gái xinh là không thể nghèo được!”. Và có lẽ, Ngọc đã có sẵn trong đầu những chiến lược mới cho kế hoạch “trói” cậu người yêu “gà” của mình.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pSubTitle&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Mệt mỏi vì yêu quá nhiều&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Như “chim bay mỏi cánh”, một số cô gái trẻ ngày nay&amp;nbsp;muốn cưới&amp;nbsp;chồng đơn giản vì quá chán… yêu, muốn tìm một bến đỗ, nghỉ ngơi sau khi kiệt sức vì các mối tình.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Minh Thư (23 tuổi, nhân viên tín dụng Ngân Hàng) thừa nhận: “Giờ chẳng thích yêu ai dông dài, mình chỉ muốn cưới luôn cho xong!”.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Cũng xinh đẹp, duyên dáng, cộng với nhiều điều kiện khác, người như Thư chắc chắn không bao giờ lo ế. Tuy nhiên, “hồng nhan bạc mệnh”, Thư nổi tiếng “lận đận” đường tình duyên. Lúc thì vớ phải gã vũ phu, khi thì yêu phải tên keo kiệt, rồi lúc lại dặt lòng tin nhầm kẻ Sở Khanh. Có thời điểm, một năm Thư thất tình đến… ba bận, chưa ráo nước mắt vì mối tình này đã phải đau khổ “quằn quại” vì&amp;nbsp;mối tình khác. Nhiều phen thất bại như thế quả thật quá tốn kalo, làm Thư bi quan và mỏi mệt. Bởi vậy, hạ tiêu chuẩn về người yêu để nhanh chóng lên xe hoa cho… nhẹ nợ là điều Thư nghĩ.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Gần đây, Thư tìm được một anh kĩ sư xây dựng trẻ tuổi, tuy là dân tỉnh lẻ nhưng hiền lành, chân thật. Với Thư, thế là ổn rồi. Giờ chỉ cần đợi chàng ngỏ lời là cô “ok” liền. Song thời gian trôi qua, ba tháng, nửa năm, rồi một năm..., nghe ngóng mãi mà chưa thấy chàng có động tĩnh. Thậm chí, một lời mời về nhà ra mắt bố mẹ cũng không.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Thư rất thất vọng, nhưng thân con gái, cũng “kiêu sa” hơn người, cô không thể chủ động mở lời. Nên Thư chỉ biết chờ đợi và chán nản than vãn: “Sắp Tết rồi, ra giêng mà anh ấy chưa hỏi han gì thì tôi phải đi tìm đối tượng khác thôi! Tôi sợ yêu lâu ngày, nảy sinh nhiều chuyện khó lường!”.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-49</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-49</guid>
			<pubDate>Fri, 13 Feb 2009 10:37:54 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Làm sao nói với người tôi yêu về sự thật phũ phàng?</title>
			<description>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Năm tôi 12 tuổi, gia đình làm ăn thua lỗ và ly tán. Ba ra đi đột ngột, mẹ một mình dẫn tôi đến kiếm sống ở một thị trấn buôn bán gần biên giới cách nhà cũ gần 200 cây số.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Gửi tôi cho một người quen, mẹ lao vào những chuyến hàng Bắc Nam với hi vọng nhanh chóng kiếm đủ tiền để chuộc lại ngôi nhà. Ở một nơi mà người ta sống chủ yếu bằng lừa đảo và chụp giật ấy, tôi phải sống như nhiều đứatrẻ khác, bất cần và tranh giành cật lực. Tôi làm tất cả để không bị chèn ép.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Thế nhưng ở tuổi 12 rồi 13, tôi vẫn không thể lảng tránh nỗi cô đơn, buồn nản. Thỉnh thoảng tôi lại tìm một ai đó, ai cũng được, miễn là lớn tuổi hơn để dựa dẫm... Và kết cuộc tồi tệ nhất đã đến khi tôi bị một thanh niên cưỡng bức.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Tôi lặng im ngẩn ngơ, lo sợ nhưng không rơi giọt nước mắt nào vì không muốn mẹ lại khổ sở thêm. Hai...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Năm tôi 12 tuổi, gia đình làm ăn thua lỗ và ly tán. Ba ra đi đột ngột, mẹ một mình dẫn tôi đến kiếm sống ở một thị trấn buôn bán gần biên giới cách nhà cũ gần 200 cây số.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Gửi tôi cho một người quen, mẹ lao vào những chuyến hàng Bắc Nam với hi vọng nhanh chóng kiếm đủ tiền để chuộc lại ngôi nhà. Ở một nơi mà người ta sống chủ yếu bằng lừa đảo và chụp giật ấy, tôi phải sống như nhiều đứatrẻ khác, bất cần và tranh giành cật lực. Tôi làm tất cả để không bị chèn ép.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Thế nhưng ở tuổi 12 rồi 13, tôi vẫn không thể lảng tránh nỗi cô đơn, buồn nản. Thỉnh thoảng tôi lại tìm một ai đó, ai cũng được, miễn là lớn tuổi hơn để dựa dẫm... Và kết cuộc tồi tệ nhất đã đến khi tôi bị một thanh niên cưỡng bức.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Tôi lặng im ngẩn ngơ, lo sợ nhưng không rơi giọt nước mắt nào vì không muốn mẹ lại khổ sở thêm. Hai năm sau đó, mẹ gom đủ tiền chuộc lại căn nhà cũ ở quê. Thoát ra khỏi thị trấn đáng sợ ấy, tôi luôn dặn mình phải quên đi tất cả.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Quá khứ không ngọt ngào khiến tôi trưởng thành và cũng sống khép kín hơn bạn bè. Suốt những năm cấp ba và đại học, tôi chỉ tập trung học và làm thêm để tự trang trải và để mẹ được nghỉ ngơi lúc tuổi già.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Những ngày rảnh rỗi, tôi trở về nhà quanh quẩn bên mẹ. Mẹ luôn dạy tôi rằng cuộc sống rất công bằng. Thương mẹ, tôi bằng lòng với cuộc sống mình đang có.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;22 tuổi, lần đầu tiên tôi biết rung động. Ngay khi gặp Hưng, tôi cảm giác thật gần gũi bình yên chứ không phải là nỗi ám ảnh, sợ hãi luôn xuất hiện trước đây. Hưng hơn tôi một tuổi, anh ấy học năm cuối trong trường đại học ngay cạnh trường tôi.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Hai đứa đã quen nhau trong lớp học quay Video buổi tối. Ngay khi vào lớp, Hưng đã nhìn tôi suốt buổi học và trái tim tôi cũng gần như loạn nhịp. Sau hai tháng, chúng tôi chính thức hẹn hò.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Đó là những ngày cùng nhau đến lớp, ăn chung một cây kem, cùng xem phim và dắt tay nhau đi bộ dọc những con đường mà không biết mỏi chân. Tôi nâng niu những món quà nhỏ xinh mà Hưng tặng như những báu vật và dành cho anh ấy tất cả quan tâm. Đến cả trong mơ anh ấy cũng khiến tôi mỉm cười. Hưng là cả một thế giới ngọt ngào mà cuộc sống đã ban tặng. Chưa bao giờ tôi lại sợ mất một người nhiều như thế.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Rồi cũng đến một ngày, Hưng mời tôi về nhà anh ấy dự đám cưới người anh trai. Lo lắng xen lẫn hân hoan, tôi hồi hộp chờ đợi ngày về ra mắt gia đình anh ấy. Hưng cũng hồi hộp không kém bởi vì cả hai đứa đều rất nghiêm túc trong mối quan hệ này.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Tâm trạng hồi hộp bỗng trở thành sợ hãi khi tôi mơ hồ nhận ra đường về nhà Hưng cũng là đường dẫn về cái thị trấn ngày xưa. Và khi Hưng chạy ngang qua cái nhà thờ cũ kĩ thì tôi hoảng sợ thật sự.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Tôi bắt Hưng dừng lại và hỏi tại sao không bao giờ chịu kể với tôi về ngôi nhà của anh ấy. Hưng nắm lấy tay tôi mỉm cười âu yếm: “Em có nhớ anh Bin ngày xưa không? Còn anh, ngay khi nhìn thấy em thì anh đã nhận ra, bởi cái vết sẹo ngay dưới cằm em đấy”. Tôi sững sờ.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Hưng chính là anh Bin trắng trẻo, dễ thương ngày nào đã cõng tôi chạy thật nhanh vào bệnh xá khi tôi bị hai đứa con trai bán vé số lấy mảnh vỡ của chiếc ly đâm vào cằm. Hưng chỉ trở về thị trấn đúng hai tuần lễ vào mùa hè rồi lại lên thành phố đi học.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Ba mẹ Hưng là chủ của cả khu chợ nên rất giàu có. Ông bà gửi con trai lên thành phố ăn học và cũng để tránh xa lũ trẻ con phá phách lưu manh quanh xóm. Hai tuần nhưng chúng tôi đã chơi với nhau rất thân bởi vì mẹ con tôi mướn phòng trọ của nhà Hưng.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Sau 10 năm anh ấy nhận ngay ra tôi ở một nơi xa lạ. Còn tôi, cảm giác quen thuộc luôn xuất hiện nhưng đã chẳng hiểu vì sao. Có thể Hưng đã biết tất cả sự bất hạnh, những hành động bồng bột và sai trái của tôi.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Nhưng chắc chắn anh ấy không biết rằng chính anh trai của mình đã cưỡng bức tôi không lâu sau đó. Khi Hưng thông báo hôm nay chính là lễ cưới của anh Thịnh - kẻ đã ám ảnh tôi suốt bao năm trời và có thể còn đến hết cuộc đời, tôi gật đầu, câm lặng.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Chưa đầy một cây số nữa sẽ đến ngôi nhà của Hưng. Và cũng là nhà của Thịnh nữa. Chỉ nghĩ đến đó đã vượt quá sự chịu đựng. Đột ngột, tôi nhảy phốc khỏi xe máy đang chạy chậm. Rồi quay lưng, tôi chạy như điên quay trở lại con đường vừa đi qua.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Hưng vứt xe trên vỉa hè, chạy theo tôi, ngạc nhiên và hoảng hốt. Khi anh ấy nắm chặt tay tôi, tôi van xin Hưng hãy để tôi quay về, anh ấy cứ ở lại dự đám cưới. Không một lời giải thích, tôi bắt vội chuyến xe khách về thẳng ngôi nhà của mẹ.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Ngồi trên xe, tôi co rúm lại vì sợ hãi và đau đớn. Đến lúc này thì những giọt nước mắt mới có thể lăn dài. 10 năm đã qua mà tôi vẫn cào xé trong nỗi đau không thể nói cùng ai.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Không thể trốn tránh Hưng mãi, nhưng tôi lặng im khi đối diện anh. Làm sao tôi có thể nói với người tôi yêu về sự thật phũ phàng. Hưng sẽ phải làm gì khi một bên là anh trai, một bên là người yêu?&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Rất nhiều đêm thức trắng, tôi vẫn chẳng có sự lựa chọn nào ngoài việc phải rời xa Hưng vĩnh viễn. Cuộc sống rất công bằng, tôi đã luôn nhắc mình lời dạy của mẹ. Nhưng sự công bằng dành cho tôi là gì?&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;IMG height=300 alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thugian.com.vn/uploads/news/d13(23).jpg&quot; width=400&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;BR&gt;Phải chăng, sự công bằng chính là sự trớ trêu. Giống như anh trai Hưng đã làm tổn thương tôi để rồi 10 năm sau tôi lại làm tổn thương em trai anh ta?&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Xa Hưng là điều thật xót xa. Nhưng, giữa tình yêu và sự bình yên, tôi đành chọn sự bình yên để tất cả mọi người đều được thanh thản. Tôi đã nghĩ thế...&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Tôi đi học và lại cuốn vào những buổi làm thêm. Mọi thứ ngày hôm nay rồi sẽ trở thành quá khứ, những vết đau đều sẽ được thời gian chữa lành. Và nếu vết thương ấy không thể chữa lành, thì tôi cũng chẳng vì bất cứ điều gì khoét sâu và nhìn ngắm nó mỗi ngày.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Những tháng ngày cơ cực đã dạy tôi một điều đơn giản: Muốn được hạnh phúc thì phải vứt bỏ đắng cay và giữ lại ngọt ngào. Tôi sẽ giữ tình yêu của Hưng mãi mãi trong một góc tâm hồn, giống như vẫn dựa vào tình thương của mẹ để thanh thản bước đi như bao lâu nay.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Và tôi tin rằng, đến một ngày không xa, hạnh phúc mới sẽ đến. Tôi sẽ tìm được một chàng trai thật sự dành cho mình. Và giờ đây, tôi sẽ giữ cho mình một hạt mầm, để khi ngày ấy tới, tôi sẽ trồng một cây xanh trên miền quá khứ.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-48</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-48</guid>
			<pubDate>Fri, 13 Feb 2009 10:37:28 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Nhớ kẻ lạnh lùng</title>
			<description>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Anh châm lửa hút một điếu thuốc lá rồi lại ngồi đó sửa máy cho tôi như một tảng đá, vô cảm.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=&quot;100%&quot; border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD align=justify&gt;
&lt;P class=Copy&gt;&amp;nbsp;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Trời đã bắt đầu sang thu. Những cơn gió thu Hà Nội se lạnh, lòng thấy buồn và cô đơn, giá mà bây giờ được cầm đôi tay ấm áp của anh như ngày xưa.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;...&lt;/FONT&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt; &lt;/FONT&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ngày công khai chuyện tình cảm với anh. Có lẽ ai cũng sẽ bất ngờ bởi chẳng ai nghĩ rằng tôi lại yêu một người như anh. Trong con mắt mọi người, anh lạnh lùng khô khan - ai cũng cho tôi là khờ dại.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Anh hơn tôi 8 tuổi. Không có ...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Anh châm lửa hút một điếu thuốc lá rồi lại ngồi đó sửa máy cho tôi như một tảng đá, vô cảm.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=&quot;100%&quot; border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD align=justify&gt;
&lt;P class=Copy&gt;&amp;nbsp;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Trời đã bắt đầu sang thu. Những cơn gió thu Hà Nội se lạnh, lòng thấy buồn và cô đơn, giá mà bây giờ được cầm đôi tay ấm áp của anh như ngày xưa.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;...&lt;/FONT&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt; &lt;/FONT&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ngày công khai chuyện tình cảm với anh. Có lẽ ai cũng sẽ bất ngờ bởi chẳng ai nghĩ rằng tôi lại yêu một người như anh. Trong con mắt mọi người, anh lạnh lùng khô khan - ai cũng cho tôi là khờ dại.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Anh hơn tôi 8 tuổi. Không có điểm gì nổi bật, vẻ bề ngoài không gây nhiều ấn tượng. Tóm lại, anh không có chút gì giống với mẫu người đàn ông mà tôi tưởng tượng. Vậy mà, không hiểu vì sao, tôi lại yêu anh.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Hồi đầu gặp anh, cảm giác đầu tiên của tôi hội tụ ở từ &quot;ghét&quot;. Tôi gặp anh cũng vào một ngày khi anh đến nhà tôi sửa máy tính vì anh là bạn của chị - một kỹ sư máy tính. Nhìn anh - cảm giác không mấy thân thiện bởi lẽ anh cắt đầu đinh, chiếc áo sơ mi màu trắng hơi nhàu và quần bò mài sờn bạc - một kẻ chẳng có chút hấp dẫn gì cứ lạnh tanh.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Anh ngồi ở góc phòng hí hoáy sửa máy mà không nói lời nào. Khi tôi hỏi &quot;máy của em đã được chưa ạ, tại sao nó lại hỏng thế anh?&quot;. Anh nhìn tôi và chỉ nói một câu &quot;vì máy bẩn chứ sao&quot;. Thế bao giờ anh mới chữa xong ạ? Tôi hỏi tiếp thì anh cũng chỉ trả lời &quot;hơi lâu đấy&quot;. Tôi đưa mắt khiêu khích, anh chỉ nhếch môi không thèm quan tâm. Anh châm lửa hút một điếu thuốc lá rồi lại ngồi đó sửa máy cho tôi như một tảng đá, vô cảm. Chính hành động đó làm trỗi dậy tính kiêu căng ngự trị trong tôi. Và tôi quyết chí &quot;hạ gục&quot; anh.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Bắt đầu chiến dịch của mình bằng cách tìm cớ tiếp cận anh nhiều hơn.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Lúc vờ hỏng máy tính, lúc nhờ anh mua máy in. Anh vẫn giữ &quot;bộ mặt sắt&quot; ấy mỗi lần gần tôi. Điều đó càng làm tôi ấm ức hơn.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Cả tháng trời, tôi vẫn không làm thay đổi được &quot;khối sắt đó&quot;. Nhưng hình như chính trái tim non trẻ của tôi lại đang rung động dữ dội, điều trước đây, có nằm mơ, tôi cũng không nghĩ đến. Càng gần anh, càng thấy có điều gì đó rất bí ẩn, thôi thúc tôi phải khám phá. Song bản tính kiêu kỳ không cho phép tôi bại trận. Rồi một ngày...&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Hôm ấy, sau buổi sinh nhật của chị bạn, tối muộn nên anh đưa tôi về nhà. Suốt quãng đường đi, không ai nói với ai câu nào. Gần tới ngõ rẽ vào nhà tôi, như có một luồng giao cảm vô hình, cả anh và tôi đều dừng xe lại. Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời. Vô thức, tôi ngước nhìn theo anh. Sau khoảnh khắc im lặng, mắt anh bỗng long lanh. Lần đầu tiên tôi cảm thấy mắt anh thiết tha đến thế. Đôi tay run run, trái tim tôi như bỗng nhảy ra khỏi lồng ngực, nghẹt thở. Tôi chờ đợi một câu nói...&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Nhưng khoảnh khắc thời gian vẫn trôi theo mùa thu, giữa tôi và anh vẫn là một khoảng cách mơ hồ... Làm gì đây? Tôi quay lưng lại phía anh, mắt đã rưng rưng ngấn lệ. Dắt chiếc xe đạp quay đi nặng nề, nhưng trái tim thì vẫn hướng về phía sau. Tôi đã chờ đợi một cánh tay níu giữ lại. Và anh đã làm như thế...&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=center&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;IMG height=385 alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thugian.com.vn/uploads/news/Image/2009/01/02/55212048-1230279392-kematlanh1.jpg&quot; width=300&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Vậy là tôi trở thành người chiến thắng. Anh đã không thể giấu lòng mình. Nhưng không hiểu sao tôi không có cảm giác hả hê chút nào khi anh nói: &quot;Anh cần em trong cuộc đời mình&quot;.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ngược lại, &quot;kẻ lạnh lùng&quot; đã ngự trị trong tim tôi. Lặng đi trước lời tỏ tình không chút sắp xếp của anh, để rồi tôi ôm chầm lấy anh mà không suy nghĩ.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Từ giây phút ấy, &quot;bộ mặt sắt&quot; của anh đã dịu lại. Đôi mắt anh nhìn tôi đầy thân thương, trìu mến và ấm áp. Tình yêu anh dành cho tôi còn là sự nâng niu của một người anh dành cho một người em gái. Anh gọi tôi với cái tên thân mật là Bam. Với anh, Bam dường như là tất cả. Còn trong mắt tôi, anh trở thành một hình mẫu hơn hẳn những người con trai khác, dù anh có thể rất bình thường.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Chiều thứ bảy nào, tôi và anh cũng đi dạo dưới con đường đầy lá vàng rơi. Đó cũng là sở thích của cả hai đứa. Tôi thích cảm giác được anh ủ ấm hai bàn tay. Anh thường bảo rằng: &quot;Khi không còn một chiếc lá nào màu xanh thì Bam mới không còn là của riêng anh nữa&quot;.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Cứ tưởng rằng, tôi và anh sẽ sống mãi những ngày như thế. Song ở đời, hạnh phúc thường lảng tránh người đi tìm nó. Buổi tối nghiệt ngã ấy, tai nạn đã xảy đến với anh. Cuộc đời đã cướp mất &quot;kẻ lạnh lùng&quot;, cướp mất tình yêu đầu đời của tôi. Lần ấy, tưởng như tôi suy sụp hoàn toàn.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Rồi, hơn ba năm cũng đã trôi qua...&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ba năm trôi qua, đã có biết bao người con trai đã đến rồi đi qua cuộc đời. Nhưng trái tim tôi đã thuộc về quá khứ cùng mối tình với anh hôm nào... Bạn bè bảo tôi điên. Tôi im lặng... Bởi đâu có ai hiểu được rằng, anh đi rồi nhưng mang theo tất cả những gì tôi có: rung động đầu đời, sự hồn nhiên và cả trái tim nhỏ bé non nớt nữa.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Giờ đây, tôi không còn là chiếc lá xanh mỏng manh ngây thơ mà đã là một &quot;người phụ nữ&quot; từ lâu rồi, một chiếc lá đã bị ngắt dở đang treo lơ lửng trên cành, nửa muốn rơi hẳn xuống, nửa muốn hồi sinh. Cũng có thể là tôi đang hối hận, nhưng chưa dám thừa nhận là mình nuối tiếc. Vì tôi vẫn còn yêu anh.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Chiều nay, lại một mình lang thang trên phố vắng. Nhìn lá vàng rơi nhẹ bay theo gió, tôi thầm thì: &quot;Anh ơi, lá vẫn xanh nhiều lắm... Và dù lá chẳng còn xanh, em vẫn mãi là Bam của riêng anh!&quot;.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Liệu rồi, có ai sẽ đến để giúp tôi hiểu rằng, chính tôi cũng cần phải trở lại làm một &quot;chiếc lá xanh&quot;?&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=center&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;***&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-47</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-47</guid>
			<pubDate>Fri, 13 Feb 2009 10:36:55 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Em vẫn mãi là người đến sau...</title>
			<description>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Con tim có lý lẽ riêng và bạn không thể cưỡng lại được tình cảm của mình dù biết anh ấy đã có người yêu. Như người lạc hướng nhưng chẳng thể tìm được lối ra, bạn phải làm gì trong hoàn cảnh này?&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;1. Nhận thức rằng mình đang liều lĩnh&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Hãy nhận ra rằng mình đang rất liều lĩnh vì hậu quả của việc này có thể khiến bạn mang tai tiếng, thậm chí tệ hơn là trở thành một cô gái hư hỏng trong mắt người xung quanh.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;2. Nếu anh ấy là người yêu của bạn gái bạn, hãy dừng lại ngay&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Hãy nhận ra rằng mình sẽ xúc phạm cô bạn gái nặng nề nếu lỡ may có chuyện gì xảy ra giữa bạn và anh ấy. Tình bạn thân thiết bao năm có đáng hi sinh như thế không?&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Bạn cũng đừng nghĩ đến việc chia uyên rẽ thúy. Việc ấy chỉ khiến bạn trở nên xấu xa hơn mà thôi.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;3. Đừ...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Con tim có lý lẽ riêng và bạn không thể cưỡng lại được tình cảm của mình dù biết anh ấy đã có người yêu. Như người lạc hướng nhưng chẳng thể tìm được lối ra, bạn phải làm gì trong hoàn cảnh này?&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;1. Nhận thức rằng mình đang liều lĩnh&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Hãy nhận ra rằng mình đang rất liều lĩnh vì hậu quả của việc này có thể khiến bạn mang tai tiếng, thậm chí tệ hơn là trở thành một cô gái hư hỏng trong mắt người xung quanh.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;2. Nếu anh ấy là người yêu của bạn gái bạn, hãy dừng lại ngay&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Hãy nhận ra rằng mình sẽ xúc phạm cô bạn gái nặng nề nếu lỡ may có chuyện gì xảy ra giữa bạn và anh ấy. Tình bạn thân thiết bao năm có đáng hi sinh như thế không?&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Bạn cũng đừng nghĩ đến việc chia uyên rẽ thúy. Việc ấy chỉ khiến bạn trở nên xấu xa hơn mà thôi.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;3. Đừng thổi phồng những lời gièm pha về anh ấy và người yêu&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Đừng gieo tiếng xấu cho cặp tình nhân cũng như về một trong hai người. Việc này chỉ khiến họ nổi giận và khiến bạn mang tiếng xấu trong đám bạn bè. Hãy cố gắng giữ mức độ bạn bè với người bạn trót đem lòng yêu và duy trì tình bạn với cô bạn dù trong lòng khó tránh khỏi đau khổ vì cô ấy đã may mắn có được anh ấy.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;4. Hiểu rằng anh ấy sẽ ghét bạn nếu bạn cố gắng chia rẽ họ&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Nếu bạn cứ cố chia rẽ họ, anh ấy sẽ đâm ra ghét bạn và thế là bạn cũng chẳng có cơ may nào đến với anh cả! Sau khi bạn ghen tuông lồng lộn, xúc phạm anh ấy và cô bạn gái, bạn sẽ đánh mất hình ảnh tốt đẹp của mình trong mắt anh ấy. Vì thế, đừng phí phạm thời gian, hãy từ bỏ mối tình ngang trái này để tìm đến những cơ hội khác tốt đẹp hơn.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;5. Tìm kiếm tình yêu nơi khác, cơ hội dành cho bạn vẫn còn đấy&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Cuộc đời này vẫn còn nhiều chàng trai và bạn vẫn có cơ hội tìm được cho mình một tấm chân tình. Tuy bạn không thể vung tay vớ ngay một anh nhưng không có nghĩa là bạn phải đeo đuổi một anh chàng đã có nơi có chỗ.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;6. Tự trấn an bản thân&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Những lúc con tim thôi thúc bạn gặp gỡ anh ấy vì nhớ nhung, hãy cố gắng trấn an bản thân bằng cách tự nhủ: “Mình biết là mình xứng đáng hơn thế mà”.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;7. Giải tỏa tâm trí buồn bã&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Bạn có thể thay đổi kiểu tóc mới hay tậu cho mình một bộ cánh xinh xắn. Cảm giác vui vẻ và hạnh phúc sẽ giúp bạn trông tự tin hơn và một cô gái tự tin sẽ có khuynh hướng thành công trong cuộc sống.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;8. Nếu thật sự không thể quên chàng, hãy giữ giới hạn nhất định&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Chẳng hạn như tự ngăn mình đến quá gần anh ấy khi gặp gỡ, nói chuyện. Như thế bạn không phải tránh mặt anh ấy nhưng dần sẽ từ bỏ ý định tiếp cận tình cảm của anh ấy. Hãy nhắc nhở chính mình rằng anh ấy đã có người yêu rồi!&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;9. Nghĩ về những gì nơi anh ấy khiến bạn phiền toái&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Cố gắng tìm ra những điểm gì nơi anh ấy thật sự khiến bạn phát ngấy, chẳng hạn như nhai kẹo cao su mọi lúc mọi nơi hay hút thuốc luôn miệng...&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;10. Nâng tiêu chuẩn tìm bạn trai cao hơn để tránh suy nghĩ về anh ấy&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;Cố gắng đừng nghĩ về người con trai này mỗi khi có gì đó gợi bạn nhớ về anh ấy. Nếu chuyện này xảy ra, hãy nghĩ ngay đến một anh chàng nào đó với các tiêu chuẩn nổi trội hơn (đẹp trai hơn, galăng hơn, thành công hơn...) để khỏa lấp đi.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;&lt;STRONG&gt;&lt;EM&gt;Lưu ý:&lt;/EM&gt;&lt;/STRONG&gt;&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;- Đừng cố gắng tán tỉnh hầu chiếm được tình cảm của anh ấy. Cho dù sau này anh ấy có thể thích bạn đi nữa, bạn cũng đánh mất lòng tự trọng của mình mất rồi.&lt;BR&gt;&lt;BR&gt;- “Trái cấm” bao giờ cũng quyến rũ; vì thế hãy cẩn thận...&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-46</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-46</guid>
			<pubDate>Fri, 13 Feb 2009 10:36:17 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Yêu... tranh thủ</title>
			<description>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Thời gian dành cho tình yêu chỉ được xếp vào lịch khi công việc đã hoàn thành. Giới trẻ bây giờ yêu “cực” hơn xưa.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;“Dạo này con Út Hằng ốm quá, tao nấu bao nhiêu món tẩm bổ mà cân nặng của nó chẳng nhích lên được chút nào. Người ngoài nhìn vào, cứ tưởng tao cho nó ăn uống đạm bạc lắm!”. Dì Bảy mở đầu chuyến thăm viếng nhà tôi bằng một lời than. Cô Út Hằng, hàng xóm tôi, trước nay vẫn ốm nhưng căn nguyên của hiện tượng “da bọc xương” như hiện nay, theo dì Bảy, là do con gái dì đã bước chân vào đường yêu.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;TABLE style=&quot;BORDER-COLLAPSE: separate&quot; cellSpacing=0 cellPadding=0 width=40 align=center border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;IMG height=266 alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thugian.com.vn/uploads/news/Image/2009/01/12/t164144.jpg&quot; width=400&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Thời gian dành cho tình yêu chỉ được xếp vào lịch khi công việc đã hoàn thành. Giới trẻ bây giờ yêu “cực” hơn xưa.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;“Dạo này con Út Hằng ốm quá, tao nấu bao nhiêu món tẩm bổ mà cân nặng của nó chẳng nhích lên được chút nào. Người ngoài nhìn vào, cứ tưởng tao cho nó ăn uống đạm bạc lắm!”. Dì Bảy mở đầu chuyến thăm viếng nhà tôi bằng một lời than. Cô Út Hằng, hàng xóm tôi, trước nay vẫn ốm nhưng căn nguyên của hiện tượng “da bọc xương” như hiện nay, theo dì Bảy, là do con gái dì đã bước chân vào đường yêu.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;TABLE style=&quot;BORDER-COLLAPSE: separate&quot; cellSpacing=0 cellPadding=0 width=40 align=center border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;IMG height=266 alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thugian.com.vn/uploads/news/Image/2009/01/12/t164144.jpg&quot; width=400&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=pCaption&gt;&lt;FONT color=#993300&gt;&lt;EM&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Áp lực công việc khiến thời gian dành cho tình yêu khá eo hẹp&lt;/FONT&gt;&lt;/EM&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;
&lt;P class=pSubTitle&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;Chạy đua với thời gian&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Hơn 20 năm đi, về một bóng, chuyện út Hằng tìm được một nửa của mình, lý ra là chuyện đáng mừng. Là thợ chính của xí nghiệp giày xuất khẩu tại TPHCM,&amp;nbsp; Út Hằng phải làm việc từ 7 giờ 30, tăng ca đến tận 19 giờ. Về đến nhà, tắm rửa, nuốt vội chén cơm, đã thấy đồng hồ điểm 20 giờ. Vất vả thế nên nhu cầu trò chuyện, chia sẻ với bạn trai của cô nàng càng lớn. Chuyện vài ngày trong tuần, cô hàng xóm của tôi cùng bạn trai đi bát phố hay đến quán cà phê tâm sự sau 21 giờ cũng là điều dễ hiểu. “Nó đi đến tận 23 giờ, nghỉ ngơi chưa được bao nhiêu đã thấy trời sáng, lại lao vào làm việc, sức đâu mà chịu cho nổi”- dì Bảy ấm ức. Xót con chạy đua cùng thời gian nhưng chẳng thể cản chuyện nam nữ yêu nhau, dì Bảy cố gắng nấu nướng thật ngon để con không bị sụt ký nhưng vẫn công cốc vì hai người yêu nhau ấy còn gọi điện, nhắn tin qua lại đến giữa khuya.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Trong nhịp sống tất bật, chuyện yêu đương của những người bận rộn như&amp;nbsp; Út Hằng dường như khá phổ biến. Thiên Phương, chuyên viên tư vấn luật cho một cơ quan Nhà nước, là một điển hình. Không phải tăng ca vất vả nhưng theo lời Phương thì: “Giải quyết xong công việc cơ quan trong giờ hành chính là may mắn lắm, không thì phải ôm về nhà làm tiếp”. Không bằng lòng với vị trí hiện tại, Phương phải học thêm văn bằng 2. Thế là, thời gian biểu của Phương kín mít từ sáng đến tối. Còn mỗi ngày chủ nhật thì: “Quần áo cả tuần chưa giặt, phòng trọ không ai dọn dẹp... giải quyết xong mọi chuyện thì thấy đã hết ngày” - Phương tâm sự. Vậy là, thời gian gần gũi người yêu của những người cùng cảnh ngộ như Phương, không phải là lúc tối khuya thì cũng là lúc đã mệt nhoài vì công việc lau dọn.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pSubTitle&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;Lắm cung bậc&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Gặp Út Hằng trong ngày nghỉ hiếm hoi, khi được hỏi về cách phân phối thời gian giữa yêu và công việc, cô không ngại trút nỗi lòng: “Nếu so sánh lúc còn “mình ên” với lúc này, thật sự tôi bận rộn hơn hẳn. Nhiều lúc muốn học thêm ngoại ngữ cũng không có thời gian. Không gặp thì nhớ lắm. Gặp nhau, vui vẻ trở về thì sáng hôm sau, làm việc tích cực hơn hẳn!”. Tuy vậy, Hằng cũng không phủ nhận những lần cãi nhau, mất ngủ, sáng hôm sau thì vẫn phải vác túi đi làm với đôi mắt thâm quầng, không tập trung làm việc được.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Trước đòi hỏi công việc ngày càng cao, những người trẻ đôi lần đã cảm thấy tình yêu gắn liền với phiền phức. “Cô ấy cứ một hai bảo tôi chẳng yêu thương nữa nên cả tuần mới gặp nhau một lần như hiện nay, không chịu hiểu, công việc những ngày cuối năm khiến tôi không đủ thời gian để ngủ”- Hoàng Anh, thanh tra kiểm toán tại TPHCM, chia sẻ. Công việc thì không thể không hoàn thành, muốn thể hiện tình yêu thì phải nhín thời gian. Áp lực như thế nên khi gặp gỡ nhau, những người trong cuộc cũng chẳng thể cảm nhận sự lãng mạn của tình yêu như những ngày còn cắp sách đến giảng đường. Hoàng Anh thú nhận: “Gặp nhau chưa thỏa nỗi nhớ, đã phải xem đồng hồ vì về càng trễ thì phải thức càng khuya để giải quyết những sổ sách tồn đọng. Thái độ của tôi, khiến cô ấy buồn cũng phải”. Cái chép miệng, tiếc nuối xem lẫn hối hận và bất lực với hoàn cảnh hiện tại của Hoàng Anh khiến những người chia sẻ câu chuyện của anh phải giật mình.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pSubTitle&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;Phép mầu của sự dung hòa&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ai cũng cần tình yêu. Càng bận rộn, càng mệt mỏi với công việc, người ta càng cần có người chăm sóc, sẻ chia những lo toan thường nhật. Thế nhưng, để dung hòa giữa tình yêu và công việc, đòi hỏi phải có kỹ năng làm chủ thời gian. “Chúng tôi thường nhắn tin trao đổi mỗi tối, sau khi công việc đã hoàn tất, để biết người ấy của mình ra sao. Mỗi lúc sắp xếp được thời gian để gặp nhau, cả hai luôn cố gắng tránh tranh cãi và giúp nửa kia của mình thoải mái” - cô nhân viên tư vấn luật Thiên Phương chia sẻ kinh nghiệm của mình. Rõ là, dù mệt mỏi với công việc nhưng biết chọn cách ứng xử và khéo điều khiển công việc, Phương và bạn tình của mình đã không để công việc cuốn tình yêu của mình bay mất.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pBody&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;“Bọn trẻ bây giờ yêu cực hơn xưa nhiều quá”- dì Bảy chép miệng, thở dài khi quay về nhà, chuẩn bị cơm chiều cho đứa con gái út. Trong dáng tất bật của dì, tôi hiểu, dì cũng mong con mình có được những phút giây thanh thản bên người mình yêu, mong cho những nhọc nhằn của cô tan biến bởi dì biết, tình yêu, dù ở thời đại nào thì vẫn là phương thuốc mầu nhiệm khiến những kẻ đang yêu có thể hăng say lao động, sáng tạo.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=pSource&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;BR&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-45</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-45</guid>
			<pubDate>Fri, 13 Feb 2009 10:35:42 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Tuyển người yêu “tạm” ngày Tết</title>
			<description>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Đây là cách mà những cô gái, tài năng, thông minh nhưng không muốn lấy chồng sớm dùng để che mắt thiện hạ và giảm bớt gánh nặng cho bố mẹ.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Nhưng không biết cách này mang lại được hiệu quả bao nhiêu nhưng những câu chuyện hài hước, cười ra nước mắt đã diễn ra mà người trong cuộc không lường tới…&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;Người yêu hàng xóm là “người yêu” mình&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Bước sang tuổi 28, Nga đã không còn trẻ đẹp như mấy năm về trước. Công việc bận rộn đã khiến Nga không còn thời gian để chăm sóc cho nhan sắc của mình. Nhưng cô không bận tâm. Điều mà quan tâm là làm thế nào khi bước vào tuổi 30 cô sẽ lên được chức giám đốc bán hàng của công ty X.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;TABLE id=table1 height=...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV style=&quot;FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 14px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P&gt;Đây là cách mà những cô gái, tài năng, thông minh nhưng không muốn lấy chồng sớm dùng để che mắt thiện hạ và giảm bớt gánh nặng cho bố mẹ.&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV style=&quot;FONT-SIZE: 13px; FONT-FAMILY: time new roman&quot;&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Nhưng không biết cách này mang lại được hiệu quả bao nhiêu nhưng những câu chuyện hài hước, cười ra nước mắt đã diễn ra mà người trong cuộc không lường tới…&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;Người yêu hàng xóm là “người yêu” mình&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Bước sang tuổi 28, Nga đã không còn trẻ đẹp như mấy năm về trước. Công việc bận rộn đã khiến Nga không còn thời gian để chăm sóc cho nhan sắc của mình. Nhưng cô không bận tâm. Điều mà quan tâm là làm thế nào khi bước vào tuổi 30 cô sẽ lên được chức giám đốc bán hàng của công ty X.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;TABLE id=table1 height=207 cellSpacing=5 cellPadding=0 align=center border=0&gt;
&lt;TBODY&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD style=&quot;FONT-SIZE: 9pt; FONT-FAMILY: Arial,Verdana,Helvetica,sans-serif&quot; height=213&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;IMG height=347 alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thugian.com.vn/uploads/news/Image/2009/01/16/yeuanh.jpg&quot; width=432&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;
&lt;TR&gt;
&lt;TD class=imgnote align=middle bgColor=#e3e3e3&gt;
&lt;P align=center&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; color=#000080 size=3&gt;Ảnh minh họa&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/TD&gt;&lt;/TR&gt;&lt;/TBODY&gt;&lt;/TABLE&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Đây cũng là lý do mà vì sao đến giờ Nga vẫn còn độc thân. Mỗi lần về quê, ông bà rồi bố mẹ hỏi cô không ngớt về người yêu. Họ giục cô nên tìm người tâm đầu ý hợp rồi mà cưới. Ở quê những cô gái tầm tuổi cô đã chồng con đầy đủ hết cả rồi. Mệt mỏi vì những lời nói ra nói vào của bố mẹ ông bà và cả những người hàng xóm, Nga không mấy khi về quê. Nhưng gần đến Tết, Nga không về không được.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Cô tính đi tính lại cuối cùng cũng tìm ra một cách. Cô sẽ nhờ Tiến, anh bạn đồng nghiệp cùng về quê một ngày trước dịp Tết. May mắn là Tiến khá nhiệt tình nên sẵn sàng anh giúp đỡ cô. Trước giao thừa một hôm, Nga và Tiến bắt xe về quê. Vừa vào đến cổng, bố mẹ Nga vồn vã ra đón con gái và anh người yêu. Được con gái yêu báo dẫn người yêu về nhà, ông bà bố mẹ Nga đã kịp khoe với làng xóm. Vậy là hàng xóm xung quanh cũng tò mò qua nhìn mặt người yêu Nga.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Bỗng nhiên có tiếng một người đàn ông nói lớn: “Đây chẳng phải người yêu con Minh nhà bà Yến sao?”. Nga và Tiến quay lại thì nhận ra đó là bác Nam. Tiến giật mình. Tiến đã gặp bác Nam, bác họ của Hồng, người yêu anh khi ở Hà Nội. Bác Nam một lần tình cờ lên nhà trọ của Hồng chơi và đã gặp Tiến. &amp;nbsp;Lúc này Tiến mới nhớ ra là Hồng cũng cùng quê với Nga. Nhưng anh không ngờ anh lại gặp họ hàng của cô nơi này.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Bố mẹ lôi Nga và Tiến vào nhà, bắt kể đầu đuổi câu chuyện. Nga đành phải khai thật kế hoạch của mình. Bố mẹ nhìn Nga lắc đầu. Cuối cùng thì ông bà cũng nhận ra họ đã can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của con gái. Bấy giờ họ cùng đưa ra một quyết định: Nga có thể tự do làm công việc mình yêu thích và tự quyết định cuộc sống của chính mình.&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;Sự thật phơi bày vì say&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Cũng giống Nga, Hà đã gần bước vào tuổi 30 nhưng vẫn chưa có người yêu. Không phải vì Hà mải mê công việc mà không nghĩ đến tình yêu. Chỉ là cô kén quá. Rất nhiều anh chàng để ý đến Hà nhưng Hà hết chê anh này không lãng mạn, lại chê anh kia không có ý chí phấn đấu. Thời gian cứ thế trôi đi mà Hà vẫn cô đơn lẻ bóng một mình.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;Không muốn bị bạn bè hàng xóm chê là “ế”, Hà quyết định tìm một anh chàng người yêu “tạm” để dẫn về ra mắt. Nhìn quanh nhìn quẩn, Hà chỉ thấy có Dương, anh bạn ở lớp đại học là thích hợp làm “người yêu” cô. Vậy là cô mang kế hoạch của mình ra trao đổi với Dương. Vốn là bạn thân nhiều năm nên Dương không nỡ từ chối Hà.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;Hai người chuẩn bị rất kĩ càng từ cách xưng hô, sẽ phải trả lời như thế nào khi bố mẹ Hà hỏi. Khi kế hoạch đã hoàn hảo, Hà và Dương chở nhau về quê. Một ngày ở nhà Hà của Dương sắp hết. Hôm sau Dương sẽ trở về nhà mình. Bố mẹ Hà quyết định làm một bữa ăn thịnh soạn để chia tay “con rể tương lai”.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;Không ngờ Dương lại là anh chàng khoái rượu. Rót ra cốc nào, Dương uống hết cốc ấy. Hà có nói thế nào Dương cũng không dừng. Và cái gì đến phải đến, khi không thể kiểm soát được mình thêm nữa. Dương bắt đầu quay sàng nhìn Hà cười sằng sặc rồi nhắc đến kế hoạch anh và Hà lập ra. Anh nói anh rất vui vì được làm người yêu của Hà chỉ trong một ngày. Rồi Hà là một cô gái hiền lành, cô nhất định tìm được người yêu. Cứ thế Dương nói ra mọi chuyện một cách vô thức.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;Bố mẹ Hà há hốc mồm ngồi nghe “người yêu” của con gái kể chuyện. Khi hiểu rõ kế hoạch của Hà, ông bà giận con tím tái mặt mày. Hai người bỏ bàn ăn, đi thẳng lên gác. Một mình Hà ngồi lại, ôm mặt không biết nên giải thích với bố mẹ thế nào.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;&amp;nbsp;Sống thật với chính mình&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P align=justify&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Tìm cách lừa dối những người thân trong gia đình cũng chỉ được ngày một ngày hai. Trong khi những gì bạn mang lại cho nguời thân lại là cảm giác tổn thương vì bị lừa dối. Vì vậy các bạn gái dù không có người yêu thì cũng nên sống thật với cuộc sống của mình. Làm được như vậy, bạn gái không những không cảm thấy day dứt vì những lời nói dối mà còn tránh gây tổn thương đến những người thân yêu của mình.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-44</link>
			<dc:creator>longcong</dc:creator>
			<guid>https://longcong.ucoz.com/blog/2009-02-13-44</guid>
			<pubDate>Fri, 13 Feb 2009 10:35:20 GMT</pubDate>
		</item>
	</channel>
</rss>